| |
TUYỂN TẬP VĂN CHƯƠNG NHI ĐỒNG
QUYỂN NĂM
Phần 5b
( Tiếp Theo)
THẦN
THOẠI
Ðại Dương Châu
DOÃN QUỐC SỸ
Sưu tập
THẦN THOẠI ĐẠI DƯƠNG CHÂU (*)
(*) Theo P. Grimal, Mythologies de Steppes, des Forêts et des Iles, Paris:
Librairie de France, 1928.
Đại Dương Châu gồm nhiều nền văn minh dị biệt gặp nhau giữa vùng
Thái-Bình-Dương mênh mông này.
Có thể kể bốn thành phần chính:
- ÚC
- PÔLYNÊSIA gồm những quần đảo ở phía Đông Mêlanêsia và Micrônêsia, trải dài
từ Nam Hawai tới Tân Tây Lan.
- MÊLANÊSIA gồm những quần đảo Nam Thái-Bình-Dương, Đông Bắc Úc.
- MICRÔNÊSIA gồm những đảo nhỏ miền Bắc Xích-đạo, phía Đông Phi-Luật-Tân
(những đảo chánh : Marianas, Caroline, Marshall).
THẦN THOẠI PÔLYNÊSIA
THUỞ KHAI THIÊN LẬP ĐỊA
Thuở hỗn mang đó Mẹ Đất Papa với Cha Giời Rangi luyến ái nhau mà có sự sống
xuất hiện. Những đấng thần nhân được sinh thành ra như vậy, cứ bị tù túng
hoài giữa vòng ôm của Cha Giời, Mẹ Đất. Họ bèn họp bàn nhau tìm cách giải
tỏa cho sự sống khỏi bị tù túng.
TU, sau này thành thần Chiến Tranh, đề nghị huỷ diệt Papa và Rangi.
TANE, thần Rừng và Chim, đề nghị tách rời cha mẹ ra một cách ôn hòa.
TAWHIRI, thần Gió và Bão, muốn giữ nguyên, phản đối mọi thay đổi tình trạng.
TANE bèn ra sức tách rời cha mẹ, lấy thân mình làm trụ chống. Ánh sáng do đó
xuất hiện tại thế gian. Nhưng Tawhiri đứng về phía cha, tung gió bão ra làm
dữ, khiến các anh em thoạt đầu phải bỏ chạy, chỉ còn TU là ở lại đương đầu
và đòi trừng trị những kẻ đào tẩu. Thế rồi trận chiến cứ kéo dài hoài giữa
đám anh em đó.
Trận quyết liệt sau cùng TANE thắng TU, đuổi TU ra khỏi Trời, và đầy TU
xuống hạ giới. Còn lại một mình TANE lấy đất sét và cát nặn thành một người
đàn bà, HINE, rồi lấy làm vợ. Khi HINE khám phá ra chồng mình cũng là người
cha tạo ra mình thì xấu hổ lắm bèn trốn xuống thế giới âm phủ thành nữ-hoàng
và mang danh là HINE-NUI TE-PO (Nữ hoàng cõi U-minh.) Vì tội loạn luân đầu
tiên đó mà có sự chết trên thế gian, và cũng kể từ đó HINE-NUI TE-PO không
ngớt thu hút những kẻ sống vào thế giới âm phủ của mình.
PHỤ CHÚ:
Các thần thoại khác nhau về thuở khai thiên lập địa của quần đảo Pôlynêsia
thường được kể dưới hai hình thức. Một hình thức trừu tượng: từ cái không
phát sinh ra tư-tưởng, tự tư tưởng mà có không gian, từ đó tuần tự sinh ra
mọi yếu tố trong cõi hữu hình. Hình thức thứ hai, thường nhắc đến 10 đấng
Thượng đế vô ngã đầu tiên đã thổi sinh khí vào vũ trụ. Cả hai hình thức thần
thoại trên đều mang chung ý hướng giải thích vũ trụ từ cái Một nguyên thuỷ
mà ra, rồi mới biến hoá thiên sinh vạn biệt.
Thần thoại chúng ta vừa đọc trên đây cũng không ra ngoài thông lệ giải thích
từng cặp mâu thuẫn Ngày – Đêm, Trời – Đất, Sống – Chết, Động – Tĩnh,…
Và mọi nỗ lực tranh đấu của con người là chỉ muốn thực hiện lại được cái Một
hoà-hài nguyên-thuỷ, và thường là thất bại. Âu đó cũng là định mệnh con
người.
THUỞ AN BÀI NHÂN GIAN
Người có công an bài cuộc sống nhân gian là Maui. Bà mẹ Maui thuở mang thai
sinh chàng thiếu tháng. Tin rằng đó là điềm gở, bà ném đứa con sơ sinh của
mình xuống đại dương. May thay đứa bé được tổ phụ là thần Mặt Trời cứu sống,
mang lên thiên cung nuôi nấng, dạy dỗ, đến khi khôn lớn thì vẫn cho trở về
hạ giới sống với gia đình. Mặc dầu không hợp tánh tình với các anh cho lắm,
Maui vẫn quyết định ở lại chung sống với họ. Thấy Maui có tài biến hoá,
người cha đẹp lòng bèn đứng ra làm lễ chúc phúc cho Maui, chẳng may khi làm
lễ ông cụ sơ ý phạm giới luật khiến Maui sau này tất bị sát hại bởi thần
nhân.
Tuy nhiên Maui vẫn bắt đầu cuộc sống hào hùng của mình. Chàng thoạt đi tới
giới tuyến cuối cùng của nhân gian, tỉ thí và hạ được vị thần nhân tổ phụ
tên là Mui-Ranga. Chàng quyết định lấy xương quai hàm của vị tổ phụ bại trận
đó làm một thứ khí giới vô địch cho mình.
Có khí giới rồi, Maui mới tính xem nên làm gì trước nhất. Nhận thấy vào thuở
đó mặt trời có tật chạy nhanh vun vút trên vòm trời, ngày ngắn quá không đủ
cho thế nhân làm xong bất kỳ việc gì. Maui lẻn đến nấp tại cửa trời, đợi sớm
hôm sau lúc mặt trời vừa ló ra bèn xuất kỳ bất ý dùng chiếc xương quai hàm
giáng xuống một truỳ thật mạnh. Mặt trời què cẳng, từ đó buộc lòng phải đi
chậm, kéo dài thời gian trong suốt cuộc hành trình từ Đông sang Tây.
Kế đó, Maui đã dùng cả uy vũ lẫn mưu cơ để đoạt được lửa của một vị tổ phụ
khác tên là Mahuika ngự triỉ khoảng giữa hai miền dương thế và âm phủ.
Sau cùng Maui quyết giúp con người thực hiện mộng trường sinh bất tử. Chàng
theo đường xuống âm phủ, đợi lúc vị tổ mẫu khổng lồ Hine-Nui Te-Po ngủ say
mới tự cởi hết quần áo rồi lén chui vào bụng tổ mẫu bằng đường giữa háng.
Nếu chàng chui lọt được vào để phá phách nội tạng, tất vị nữ hoàng cõi
U-minh phải mạng vong, do đó con người trên dương thế sẽ trường sanh bất tử.
Không may Maui mới chui vào được nửa người, thì một con chim thấy cảnh đó
khôi hài quá bèn cười phá lên.
Hine-Nui Te-Po giựt mình tỉnh dậy và kịp thời kẹp chết Maui. Từ đấy loài
người đành chịu kiếp sống phù du với sinh, lão, bệnh, tử, và chết là hết
không còn được trở lại dương thế sau một thời gian nương náu ở cõi âm nữa.
PHỤ CHÚ :
Hiếm có một truyện thần thoại giải thích lịch-trình xây dựng nếp sống văn
hoá của con người khít khao đăng đối như truyện trên.
Con người ngay từ thuở ban đầu đã mang nặng nghiệp của ba điều mâu thuẫn :
- Nếp sống lặng lờ giữa thiên nhiên và văn hóa.
- Vì là con cháu tội lỗi của Tane và Hine nên con người có sinh rồi có tử.
- Nhưng cũng vì là con cháu của Tane và Hine nên con người mang trong bản
thân cả hai tính chất thần-linh và phàm-giới.
Maui là đứa con của thế gian, lại được thần Mặt Trời nuôi dưỡng ở chốn thiên
cung tất nhiên khi trở về thế gian chàng có nhiều triển vọng giúp thế nhân
giải quyết được ba mâu thuẫn trên.
Việc lầm lỗi của người cha khi làm lễ chúc phúc cho chàng khiến thế quân
bình giữa sống với chết không còn, Maui đã thấy trước là chàng sau này phải
chết. Nhưng nếu vì làm lễ chúc phúc mà chàng bị hại, thì vì tội bất kính
giết chết tổ phụ lấy xương quai hàm mà chàng có được khí giới vô địch. Sự
tương xứng là ở chỗ đó.
Việc kéo dài ánh sáng ban ngày để làm việc và việc đoạt được lửa đều tượng
trưng cho nếp sống văn hóa đã thắng nếp sống thiên nhiên.
Sau cùng về nỗ lực của Maui muốn đoạt trường sinh bất tử, chúng ta có thể
nghĩ đấy là một nỗ lực quyết liệt để được trở về với cái Một hoà hài
nguyên-thuỷ. Con người mà trường sinh bất tử thì tự nhiên giải quyết được
mọi nhức buốt của những mâu thuẫn nguyên-thuỷ.
Nhưng thất bại. Tất nhiên.
Định mệnh con người là vậy : Phải chịu đựng những mâu thuẫn nguyên thủy kia
!
Và khí giới để chịu đựng : Văn hoá của chính mình !
Maui lọt lòng mẹ chào đời một cách khác thường, thực hiện những việc phi
thường, chết cũng một cách khác thường, đúng lúc đương chui vào lòng tổ mẫu.
Tình tiết câu chuyện tương xứng, cân đối, lại như vẽ thành một chu kỳ.
THẦN THOẠI HY-LẠP
VÀI NÉT TỔNG LUẬN
Có thể nói toàn thể văn hóa Tây phương đều có con dấu thấm nhuần của thần
thoại Hy Lạp. Những kiệt phẩm văn chương, nghệ thuật Tây phương cổ thời cũng
như cận đại và hiện đại không ngớt tìm nguồn cảm hứng ở thần thoại Hy Lạp,
hoặc lấy đó làm khởi điểm khai thác cho một cái nhìn, một cách giải thích
mới.
Hai nguồn gốc chính của thần thoại Hy Lạp là văn chương và nghệ thuật cổ
thời.
Về văn chương cổ còn truyền lại thì khoảng từ năm 1200 đến 850 trước Thiên
Chúa có The Iliad và The Odyssey của Homer. Kế đó từ năm 600 đến năm 400 là
những hài kịch, bi kịch, lịch sử, thơ trữ tình… với những tên tác giả Hy Lạp
chói lọi : Aeschylus, Sophocles, Euripides, Aristophanes, Herodotus… Sang
thế kỷ đầu kỷ nguyên này có sử gia Hy Lạp Diodorus Siculus, và các tác giả
La Mã bất hủ : Horace, Ovid, Vegil…
Về nghệ thuật là những đền đài cổ còn để lại cùng những tác phẩm điêu khắc
trên đá, những nét vẽ khắc trên vàng, trên ngà, trên những bình, những ly,
những đĩa…thẩy đều lấy đề tài thần thoại đã quá bình dân phổ biến như cuộc
vây thành Trojan, Orpheus và Eurydice, Oedipus va Sphynx, Ariadne trên bờ
biển Naxos… Những đề tài thần thoại đó mãi tới thời Phục Hưng và sau đó nữa
cũng đâu có suy giảm trong những tác phẩm của những bậc thầy Correggio,
Michelangelo, Millet, Raphael, Rembrant, Rubens, Van Dyck…
Trở lại nhận xét nền văn chương gần đây của Anh, Mỹ, Pháp, Ý,
Tây-Ban-Nha…chúng ta thấy những Shelley, John Keats, Wordsworth, không ngớt
đem vào thi văn những đề tài lấy trong thần thoại.
Văn học hiện đại của thế kỷ XX cũng vậy : Jean Aouilh viết Antigone,
Eurydice, Medée; Jean Paul Sartre viết Les Mouches; John Updike viết The
Centaur; James Joyce viết Ulysses…
Ấy là không kể trong ngôn ngữ Âu Mỹ đầy rẫy những từ ngữ có ngữ căn bắt
nguồn tự thần Hy Lạp : Aurora, auroral, aurore (*); Bacchus, bacchis,
bachique; Hypnos, hynotic, hypnotique; Luna, lunacy, lunatique…
(*) Những chữ in nghiêng là Anh, đứng là Pháp
Phải tìm đâu xa, hãy xin kiểm điểm ngay tên những phi thuyền hay những
chương trình không gian của Mỹ gần đây: Gemini, Apollo, Mercury…
Nói tóm lại đi vào văn hóa Tây phương chúng ta không thể không biết tới thần
thoại Hy-Lạp.
PROMETHEUS ĂN CẮP LỬA TRÊN TRỜI
Ngày xưa không có thần thánh chỉ có Trời và Đất thôi. Trời và Đất là bậc phụ
mẫu đầu tiên sinh ra giống người khổng lồ Titans. Giống người này cai trị
thế giới hằng bao nhiêu thời đại. Sau cùng các vị thần, con của giống khổng
lồ Titans này nổi loạn và lật đổ họ. Thần Zeus làm chúa tể toàn vũ trụ, vợ
và cũng là em của thần tên Hera trở thành hoàng hậu.
Vẫn chưa có người trên trái đất và cũng chưa có loài thú vật nào. Một người
khổng lồ tên Prometheus được chọn để cai quản trái đất. Thế là Prometheus
xuống hạ giới. Chàng lấy đất sét trộn với nước rồi nặn thành một hình người
đứng thẳng vì chàng muốn loài người nhìn lên các vì sao chứ không nhìn xuống
đất như loài vật vậy. Rồi Prometheus nghĩ :
“Ta sẽ cho sinh vật này đủ các tài năng để vượt được muôn loài”.
Nhưng không may, người em chàng tên Epimentheus, đã đem tất cả những tài
năng đó ban cho loài vật : sức mạnh, lòng can đảm, sự khôn ngoan, lanh lẹ,
lại cho tất cả cánh, móng, vuốt, sừng, vẩy… Chẳng còn giữ lại gì.
Chàng Prometheus nhanh trí bèn nghĩ tới lửa. Ồ một món quà vĩ đại và huyền
diệu !
Prometheus nghĩ : với lửa con người có thể làm vũ khí áp chế được súc vật,
làm các dụng cụ cày đất và thực hiện nghệ thuật. Con người không lông, không
vẩy ư ? Lửa sẽ sưởi ấm chỗ ở, con người không còn cảnh phải lo sợ mưa, tuyết
cùng gió bấc.”
Prometheus trở lại trời, châm ngọn đuốc ở xe mặt trời rồi đem lửa xuống cho
loài người. Chàng cảm thấy thật sung sướng.
Nhưng trên trời cao ở Olympus, thần Zeus thấy vậy chau mày ghen tỵ với quyền
lực của Prometheus. Thần Zeus nghĩ : “Sinh vật này đã biết cậy vào trời thì
quả là nó hơn loài vật. Còn phải nói nó là địch thủ xứng đáng của chư thần,
nhưng ta sẽ có cách kiểm soát quyền lực bất chính của nó.”
Thế là thần Zeus dựng lên một người đàn bà đẹp như một nữ thần. Tất cả những
vị thần khác đều ban cho nàng những tài năng. Tên nàng là Pandora, có nghĩa
là tài hoa nhất bậc. Đích thân thần Zeus đem xuống tặng. Prometheus thấy vậy
bèn lưu ý Epimetheus ngay : “Hãy coi chừng, tôi ngại quà của thần Zeus xảo
quyệt này ! Thần giận tôi lắm, vì tôi cả gan ăn cắp lửa đem xuống cho loài
người.”
Nhưng Epimetheus đã say mê nàng Pandora và đem nàng về nhà.
Chàng Epimetheus còn giữ trong nhà một cái bình đựng ít quà mà chàng chưa
phân phát cho loài vật khi chàng dựng lên chúng. Chàng hết lời dặn Pandora
đừng đụng đến chiếc bình đó. Nhưng Pandora tính nết tò mò, vừa khi ở nhà một
mình nàng bèn tới gần chiếc bình, tự nhủ : “Ta chỉ ghé mắt nhìn vào xem có
gì bên trong chắc chả sao đâu.” Rồi nàng mở nắp bình, thế là một đàn bệnh
dịch bay ra cùng là lòng đố kỵ hận thù, báo oán tức khắc lan tràn khắp nơi.
Pandora vội đậy nắp bình, nhưng muộn rồi. Bình rỗng, chỉ còn xót lại hy
vọng. Và hy vọng không bao giờ rời bỏ loài người kể từ đó.
Thế là thần không còn sợ người kình địch nữa, vì con người còn phải đương
đầu với những địch thủ còn khủng khiếp hơn mãnh thú nhiều. Ấy vậy mà thần
Zeus vẫn chưa tha Prometheus. Thần tuyên bố : Tên ăn cắp lửa trời kia sẽ bị
trừng phạt nặng bằng tình thương của hắn đối với loài người. Hắn sẽ bị xích
vào một tảng đá cao nhất trên núi Caucasus, nơi không ai trèo tới được. Hắn
bị xém nắng, ta sẽ cho con chim kên kên mổ gan hắn, chim mổ tới đâu gan sẽ
mọc ra tới đó.
Rồi thần cho gọi Hephaestus. Thần thợ rèn này bèn đóng đinh chàng Prometheus
vào tảng đá trên đỉnh núi.
Tảng đá, con kên kên, sợi dây xích đã làm khổ chàng biết chừng nào, nhưng
chàng cắn răng chịu đựng không rên la, không van xin và cũng không ân hận về
những điều chàng đã làm.
MỘT PHÉP MÀU TRÊN NÚI PARNASSUS.
Những năm đầu tiên của con người trên trái đất là những năm đầy hạnh phúc.
Đó là cả một thời Vàng Son của sự thực và lẽ phải. Sau đó là thời Bạc, sau
nữa là thời Đồng, nghĩa là mỗi ngày một kém. Nhưng đến thời Sắt thì còn tệ
nữa. Vào thời này con người trở nên ác độc đến nỗi máu đổ khắp nơi. Vợ
chồng, anh em không còn tin nhau nữa. Con mong cho cha chết để hưởng gia
tài. Khách cảm thấy không được an toàn trong nhà bạn. Thần thánh thì bị lãng
quên.
Sau cùng thần Zeus không chịu đựng được nữa, mới triệu các thần rồi truyền :
“Hỡi chư thần! Chúng ta từ lâu không ngửi thấy mùi thịt nướng thơm dâng cúng
nữa. Con người đã không thờ phụng thánh thần, bàn thờ hương lạnh, đền đài
vắng hoe, ta sẽ tận diệt loài người xấu xa này! Ta sẽ tạo dựng nên một giống
người khác xứng đáng với cuộc sống và phải biết thờ phụng thánh thần !”
Thần sấm sét đứng dậy định khạc chớp để đốt cháy trái đất nhưng lại thôi vì
thần nghĩ rằng ngọn lửa cháy lớn quá có thể đốt cháy luôn thiên đình. Rồi
thần quyết định: “Ta sẽ làm cho con người phải chết đuối”. Xích tất cả những
ngọn gió làm tan mây lại, thần chỉ sai ngọn gió Nam gom góp tất cả mây. Bầu
trời đen như mực sấm nổ vang. Rồi mưa như trút nước. Cùng lúc thần Poseidon
làm cho trái đất rung lên và những ngọn sóng khổng lồ tràn vào bờ. Rồi thần
kêu gọi các dòng sông :
“Hãy chảy tràn đi ! Cuốn nhà cửa đi ! Cuốn gốc vườn cây trái đi ! Làm vỡ đập
nước đi !” Và các dòng sông vâng lời.
Thế là đồng ruộng ngập lụt. Mùa màng hư thối. Nhà cửa, xúc vật bị nuớc cuốn
đi. Đất liền biến thành biển cả, trừ có ngọn núi Parnassus là nhô khỏi mặt
nước. Có một cặp vợ chồng già ẩn trên núi này, ông già là con của Prometheus
tên Deucalion, một con người trung trực. Bà vợ là con gái của Pandora, tên
Pyrrha, một người đàn bà ngoan đạo luôn luôn thờ phụng thánh thần. Cặp vợ
chồng này được Prometheus báo trước trận lụt nên đã kịp thời lên ẩn trên
núi. Hình ảnh hai con người cuối cùng còn sót lại làm động lòng thần Zeus.
Cơn thịnh nộ của ngài lắng xuống. Thần nghĩ : “Cặp vợ chồng này đã sống một
đời đạo hạnh, ta hãy cho phép họ được tiếp tục sống.”
Thần sấm bấy giờ mới cởi xích các ngọn gió cho gió thổi mây tan; còn thần
Poseidon, em thần sấm, dùng cây đinh ba làm dịu sóng. Những dòng sông chảy
êm ả dần. Trời và đất lại nhìn thấy nhau. Thanh bình. Yên lặng. Trời hết tối
lại sáng. Con người phải trả giá cho sự ác độc thật đắt…
Nhìn xuống mặt đất đặc nghẹt những xác người, Deucalion vỗ tay thất vọng nói
với vợ : “Phải chi cha tôi dạy tôi ngón xảo thuật của người ! Phải chi chúng
ta cũng biết nặn người bằng đất sét ! Thôi đành hãy hỏi thần thánh xem chúng
ta phải làm gì bây giờ.”
Một bàn thờ hoang phế thờ Nữ-thần Công Bình ở cách chỗ hai người không xa.
Cặp vợ chồng này bèn tới đó, quỳ xuống khấn hỏi : “Xin Nữ-thần hãy dạy chúng
con phải làm gì?”
Lập tức có giọng nói trả lời họ : “Hãy ra khỏi đây, choàng đầu lại, cởi nút
áo ra và hãy ném xương của mẹ các ngươi ra đằng sau.”
Cặp vợ chồng quá kinh ngạc. Họ sợ đến không thốt nên lời. Mãi sau Pyrrha mới
nói được : “Xin Ngài hãy tha thứ cho chúng con. Chúng con không dám coi rẻ
xương của cha mẹ chúng con.” Họ rời khỏi bàn thờ, đi vào rừng để suy nghĩ
lời sấm truyền. Deucalion chợt nghĩ ra bèn bảo vợ: “Này, chúng ta có thể
theo lời sấm dạy ! Trái đất không phải là mẹ của loài người ư ? Những tảng
đá chính là xương trái đất. Vậy chúng ta có thể ném đá ra phía sau. Nào hãy
thử xem”
Thế là họ che mặt lại, cởi nút áo ra, lượm những viên đá ném ra đằng sau. Và
kìa, thật là huyền diệu, các viên đá đó lớn lên, có hình dáng giống như
những khối cẩm thạch chưa được người thợ điêu khắc hoàn tất.
Những hòn đá Pyrrha ném trở thành đàn bà, còn những hòn Deucalion ném thành
đàn ông. Và thế là một giống người mới ra đời, một giống người thích hợp với
cần lao, như chúng ta ngày nay vậy.
APOLLO VÀ DAPHNE
Daphne con gái thần sông Peneus, là nữ thần của cỏ cây suối nước, và là mối
tình đầu của thần Apollo. Truyện đó do sự tinh nghịch quái ác của Eros
(Cupid) mà ra. Nguyên do một lần Apollo bắt chú bé đương rỡn với cây cung và
tên. Vào dịp đó Apollo vừa bắn chết xong con trăn khổng lồ Python vẫn nấp ở
hang núi Parnassus phá hoại mùa màng khủng bố dân chúng. Nay thấy chú bé
nghịch cung tên thì lên tiếng : “Này chú bé, nghịch đồ chinh chiến đó làm
gì, hãy trao cho ta là kẻ giỏi xử dụng những thứ đó.” Chú bé đó chính là
Eros, con trai nữ thần Aphrodite, bèn đáp : “Ông xử dụng cung tên của ông có
thể bắn được mọi vật, nhưng cung tên của tôi dùng vào việc khác hẳn, tôi có
thể bắn trúng ông.” Nói đoạn Eros đứng thẳng người trên một mỏm đá của núi
Parnassus, giương cung bắn liền hai mũi tên khác nhau. Mũi tên nhọn sắc bằng
vàng khêu gợi tình yêu trúng phải Apollo, mũi tên cùn nhụt bằng chì làm ghê
sợ tình yêu trúng phải nàng Daphne. Thế là Apollo đắm đuối say mê Daphne,
trong khi Daphne hoảng hốt khi nghĩ đến tình yêu. Cha nàng, thần sông
Peneus, đã nhiều lần bảo nàng : “Con gái quý của cha, con còn nợ cha một
chàng rể và một lũ cháu ngoại.” Và nàng đáp : “Xin cha yêu quý hãy dung tha
cho con điều đó, con muốn là sử nữ suốt đời như Diana.” Cha nàng không ép
buộc nhưng cũng nói : “Chỉ có khuôn mặt của con mới cấm được việc đó thôi.”
Apollo say đắm nàng biết là chừng nào. Apollo còn là vị thần tiên tri nữa mà
nào có tiên tri nổi ngay số phận mối tình đầu của thần. Nhìn mái tóc xõa phủ
trên vai Daphne, nhìn đôi mắt sáng như sao của nàng, đôi môi thắm như san hô
của nàng, cái cổ và đôi cánh tay trần mịn màng của nàng, Apollo những khao
khát mộng lứa đôi với nàng sớm thành tựu bèn đuổi theo và nàng hốt hoảng
chạy trốn nhanh như gió. Apollo gọi : “Hỡi con gái của thần Peneus, ta đâu
là thú dữ, vì yêu quý nàng mà ta theo đuổi thế này, xin hãy dừng chân. Đừng
chạy trốn ta như con cừu non chạy trốn chó sói, như chim câu bay trốn diều
hâu. Đừng chạy hấp tấp như vậy lỡ nàng vấp phải đá mà ngã thì lòng ta sầu
khổ biết chừng nào. Xin nàng chạy chậm chứ, ta không dám đuổi nhanh nữa đâu.
Ta đâu phải là tên hề, ta đâu phải là tên thô tục, ta là con thần Zeus, là
chủ đảo Tenedos phì nhiêu trong khoảng biển Aegean, ta là thần ca hát và là
chủ cây đàn ly-tao. Mũi tên thần của ta luôn luôn trực chỉ trúng đích, nhưng
chính ta lại là nạn nhân một mũi tên oan nghiệt hơn của Eros. Ta là thần y
dược, ta biết hết các loại cây chữa lành bệnh, mỉa mai thay bệnh ta thì
không thuốc nào chữa khỏi.”
Daphne không ngừng chạy, nàng càng chạy nhanh càng đầy vẻ quyến rũ, mớ tóc
đẹp tung bay theo gió, dáng nàng uyển chuyển nhịp nhàng theo gió. Apollo
càng nồng men say đắm quyết tình rượt bắt nàng kỳ được như con chó săn muốn
rượt cho kỳ được con thỏ rừng. Apollo đuổi theo Daphne do sức mạnh của tình
yêu. Daphne chạy trốn Apollo thúc đẩy bởi lo sợ. Apollo gần bắt kịp nàng.
Daphne đã cảm nhận hơi thở của Apollo phà lên tóc. Nàng tự thấy như sắp ngã
khuỵu xuống bèn cất tiếng kêu cứu thần sông : “Cha ơi hãy mở lòng đất ra cho
con chạy xuống, hay hãy biến hình con đi cho con thoát hiểm.” Nàng vừa dứt
lời mọi cử động tay chân nàng chợt ngưng đọng, trái tim nàng được nhốt lẩn
dưới lần vỏ cây mềm, tay nàng biến thành cành cây, chân nàng thành rễ cây,
bắt sâu xuống lòng đất. Khuôn mặt nàng thành ngọn cây. Apollo sững sờ đứng
lại. Tuy đã biến hình thành cây mà vẻ thướt tha kiều diễm của Daphne còn y
nguyên. Apollo âu yếm ôm lấy cây hôn miên man lên thân cây, lên cành, lên lá
thiết tha mà rằng : “Nàng đã không là vợ ta thì từ nay cành lá nàng ta sẽ
kết thành vòng vương miện cho ta; cành lá nàng sẽ dùng để trang điểm cho cây
cung thần của ta, cho cây đàn ly tao của ta. Người đời sẽ dùng nàng kết
thành vòng chiến thắng, tuổi trẻ của nàng vĩnh viễn với màu lá xanh mướt như
nhung.”
Nghe vậy tiên nữ Daphne đã biến thành cây nguyệt quế (laurel tree) cúi đầu
ưng thuận.
HERA VỊ NỮ HOÀNG CẢ GHEN.
Hôm đó nữ hoàng Hera ngồi trên thiên đình chợt thấy mây trời tối xầm. Nghi
ngờ ngay là chồng mình – thần Zeus – hẳn đương làm điều gì khuất tất, nữ
thần bèn quét tan mây quả nhiên thấy thần Zeus đương đứng bên một con bò cái
xinh đẹp ngay trên bờ một con sông nước trong như pha lê; Hera ngờ ngay đó
là một nữ thần hay một nữ thế nhân trá hình chi đây. Quả thực đó là nàng Io,
con gái của thần sông Inachus. Vì biết bị Hera theo giõi nên Zeus vội biến
nàng tình nhân xinh đẹp thành con bò xinh đó. Hera đã hiện tới vồn vã chào
Zeus và khen con bò cái xinh đẹp làm sao, lại hỏi bò đó của ai? Zeus bèn trả
lời cho xong chuyện rằng đó là một sáng tạo phẩm tân kỳ mới từ dưới đất lên.
Hera ngỏ lời xin con bò đó như một tặng vật của chồng. Zeus không biết ăn
làm sao, nói làm sao cho Hera khỏi nghi đành phải vui vẻ nhận lời ngay. Hera
đâu đã hết nghi ngờ bèn ủy con bò cái cho tên khổng lồ Argus chăn nuôi.
Argus có trăm mắt, bao giờ cũng chỉ có một đôi mắt ngủ mà thôi. Vì vậy mà Io
bị canh chừng thường xuyên. Io không còn lời để kêu cứu cha, không còn tay
để van xin Argus. May thay tên nàng ngắn và dễ viết, một lần gặp cha, nàng
bèn dùng móng chân nguệch ngoạc tên mình trên mặt cát . Thần sông Inachus
nhận ra cô con gái yêu mà thần đã nhọc công tìm kiếm, bèn ôm lấy con, âu yếm
hôn lên cổ trắng của con. Argus thấy vậy bèn dắt bò đi nơi khác rồi ngồi
trên một mỏm cao để có thể canh chừng được tứ phía.
Zeus cũng sót ruột thương cho cô tình nhân bé bỏng bèn ủy cho thần Hermes
(Mercury) hãy sớm tìm bất kỳ diệu kế nào mà giết quách Argus đi cho rồi.
Hermes vội vàng cầm gậy ngủ , đi dép có cánh, đội mũ xuống trần gian tức
khắc. Nơi đây thần giấu dép dấu mũ chỉ còn cầm chiếc gậy ngủ hiện hình như
thể một chú mục đồng, vừa chăn bò vừa thổi khèn. Đó là loại khèn Syrinx hay
Pandean. Argus coi bộ thích tiếng khèn đó bèn gọi : “Này chú chăn bò, chẳng
còn nơi nào tốt hơn cho bò gặm cỏ là nơi đây, hãy ngồi dưới bóng mát này với
ta.”
Hermes bèn chống gậy ngủ tới ngồi kể nhiều chuyện xưa cho Argus nghe, thỉnh
thoảng lại đưa ống khèn lên miệng thổi những cung điệu thật êm ả mà cũng
thật não nùng. Thời gian đã muộn, một số lớn mắt Argus đã ngủ, nhưng vẫn còn
một số mở để canh chừng. Hermes tiếp tục kể thêm những chuyện khác đặc biệt
sự tích cái khèn Syrinx này. “Nguyên xưa có một nàng tiên của miền rừng suối
tên là Syrinx. Biết bao nhiêu thần rừng say mê nàng mà nào nàng có để ý đến
ai, chỉ một lòng phục vụ nữ thần Diana trong những cuộc săn bắn. Mà thực
dung nhan Syrinx đẹp chẳng kém gì Diana, chỉ khác cung của nữ thần Diana thì
bằng bạc, mà cung của Syrinx thì bằng sừng. Một lần vừa tháp tùng nữ thần
Diana tự một cuộc săn về thì Syrinx gặp thần Pan (Faunus) (*). Thần Pan cũng
buông lời ca ngợi ve vãn. Syrinx không nghe mà chạy trốn. Pan đuổi theo và
bắt kịp nàng trên bờ sông, nàng chỉ kịp kêu cứu các bạn là những nàng tiên
suối nguồn. Vì vậy mà khi Pan vừa kịp ôm lấy nàng thì nàng đã biến thành một
khóm lau. Pan thất vọng thở dài, không khí chui qua ống lau vang lên tiếng
nhạc ai oán. Pan có cảm tình ngay với tiếng nhạc trầm buồn đó mà rằng : “Ít
nhất nàng cũng thuộc về ta như vậy.” Nói đoạn Pan lấy mấy ống lau dài ngắn
khác nhau ghép lại thành thứ nhạc cụ gọi là khèn Syrinx để kỷ niệm mối tình
thần muốn được trao đổi với nàng mà không được.”
(*) Thần Pan là con trai của thần Hermes với Dryope, phần giống người, phần
giống dê, tai dê, sừng dê, hai chân sau dê. Thần Pan cai quản các đàn thú
vật, ưa cuộc sống hoang dã, tính tình khoái hoạt và thường là hoang dâm.
Hermes kể dứt lời, nhìn Argus thì thấy cả trăm mắt của tên khổng lồ đều ngủ,
đầu hắn gục xuống ngực. Hermes chém một nhát, đầu tên khổng lồ rơi lăn lông
lốc. Thế là cả trăm mắt của Argus chẳng bao giờ còn nhìn thấy ánh mặt trời
nữa. (Sau này Hera còn tiếc rẻ dùng chúng trang điểm cho lông đuôi loài công
là loài chim mà nữ thần rất ưa thích.)
Vậy mà Hera chưa hả giận, nữ hoàng còn cho một con mòng (nhặng) đuổi đốt Io
khiến nàng phải chạy trốn khắp nơi, qua núi đèo, qua rừng suối, qua đồng
lầy, qua biển, chạy mải miết tới bờ sông Nile. Sau cùng Zeus phải cam kết
với Hera là không còn lưu luyến nàng nữa, lúc đó Hera mới cho phép Io trở
lại nguyên hình, về xum họp với cha và các chị em.
HERA VÀ CALLISTO
Thần Zeus đã từng gian díu với Callisto để sinh ra Arcas làm vua xứ Arcadia
sau này. Hera biết chuyện bèn thốt lời nguyền : “Ta sẽ huỷ diệt vẻ đẹp của
kẻ đã cả gan cướp chồng ta.” Rồi biến Callisto thành con gấu. Chân tay nàng
trở thành to lớn lông đen phủ dài, miệng xinh chúm chím của nàng từng được
thần Zeus ca ngợi nay biến thành miệng gấu rộng ngoạc với hai chiếc răng
nanh to, nhọn hoắt và trắng nhởn. Tiếng kêu thương của nàng biến thành tiếng
gầm gừ kinh khủng. Nàng luôn miệng gầm gừ than vãn cho số phận và vẫn cố
gắng đứng thẳng chừng nào hay chừng nấy để kêu van cứu vớt và dường như tỏ ý
oán than là thần Zeus đã chẳng đoái hoài gì đến việc cứu nàng. Năm tháng
tuyệt vọng trôi qua. Bi thảm hơn nữa là có lần kia nàng đương lang thang
trong rừng thì gặp một chàng trai đi săn. Nhận ra đó đứa con trai đã trưởng
thành của mình, nàng dừng lại và tiến tới muốn ôm con, hôn con. Chàng trai
hoảng hốt vung giáo lên sắp thẳng cánh phóng vào ngực mẹ mà không biết. May
sao Zeus kịp thời nhận ra tấn thảm kịch vội chụp lấy ngăn xa mỗi người một
phía rồi đưa cả hai mẹ con lên vòm trời thành hai chòm sao đại hùng tinh và
tiểu hùng tinh.
Hera giận lắm, bà muốn trừng phạt Callisto mà rồi cả hai mẹ con Callisto lại
được cái vinh hạnh thành những chòm tinh tú trên trời.
Hera bèn đích thân đến yêu cầu thần đại dương Oceanus và nữ thần biển cả
Thethys là đừng cho hai chòm sao đó được xuống dầm mình tắm mát trong khoảng
biển bao la của hai thần. Vì vậy mà ngày nay chúng ta thấy hai chòm sao
Đại-Hùng-Tinh và Tiểu-Hùng–Tinh cứ vần vụ xoay quanh đỉnh trời mà không bao
giờ được sa xuống dưới mặt biển mênh mông như các vì sao khác.
EROS VÀ PSYCHE
Có một ông vua và bà hoàng hậu kia sinh được ba nàng công chúa. Hai cô chị
nhan sắc trên trung bình, nhưng cô út thì thực là đẹp đến chim sa cá lặn,
lời phàm không sao tả xiết. Hàng vạn ức người từ các xứ lân cận nườm nượp
kép tới chiêm ngưỡng nhan sắc nàng và hầu như thiên hạ quên khuấy mất nữ
thần nhan sắc Aphrodite (Venus). Chính vì vậy mà nữ thần nói : “Nhan sắc ta
bị bỏ rơi rồi sao. Lời Zeus từng công nhận nhan sắc ta còn trên Athena và
Hera thành ngoa ngôn rồi sao? Ta đâu có để kẻ kia chiếm quyền ta dễ dãi như
thế được. Rồi đây kẻ đó tới lúc biết hối thì đã muộn.”
Aphrodite bèn cho gọi Eros (Cupid) cậu con có cánh của nữ thần tới, nói cho
con biết mọi lẽ và yêu cầu Eros hãy đi trả thù cho mẹ bằng cách bắn mũi tên
yêu đương vào tim cô gái khiến nàng phải say mê một tên hèn hạ, xấu xí, khốn
kiếp nào đó đến phải sượng sùng, xấu hổ, nhục nhằn cho xứng với những vinh
quang mà cô gái đó hiện đương được hưởng.
Eros vâng lời mẹ. Tại khu vườn của Aphrodite có hai suối nước. Một dòng nước
ngọt dịu và một dòng nước đắng cay. Eros đựng đầy hai bình màu hổ phách hai
thứ nước khác nhau đó, treo lên chóp túi đựng cung rồi tàng hình bay vào
phòng Psyche khi đó đương thiêm thiếp ngủ. Eros nhỏ mấy giọt nước đắng cay
lên môi nàng, trong khi chính Eros cũng cảm thấy xúc động trước nhan sắc
tuyệt vời của nàng. Kế đó Eros dùng chiếc tên vàng định ấn mạnh vào bên sườn
nàng. Nhưng Psyche cũng vừa thức giấc mở mắt vô tình nhìn thẳng vào mặt Eros
(lúc đó vẫn tàng hình), khiến chàng giật mình rụt tay lại khiến chính chàng
cũng bị thương vì mũi tên của mình. Về vết thương bản thân thì chàng không
lo, giờ đây Eros chỉ còn tìm cách cứu gỡ những lỡ lầm về phía nàng. Chàng
nhỏ những giọt nước thơm tho lên những lọn tóc tuyệt đẹp của nàng.
Psyche từ lúc bị Aphrodite chau mày đố kỵ, chưa được hưởng lợi lộc gì về tấm
nhan sắc chim sa cá lặn của nàng. Và cũng kể từ đấy, mặc dù vương tôn công
tử vẫn dập dìu đông đúc, vẫn không ngớt lời ca ngợi, mà chẳng một ai quyết
tâm hỏi nàng làm vợ. Hai chị nàng đã lần lượt thành đôi lứa, duy nàng vẫn
phòng không lẻ bóng.
Cha mẹ nàng lo lắng, e nàng đã phạm thượng với vị thần nào chăng, bèn đi xin
lời sấm dạy của thần Apollo, thì lời sấm truyền rằng : “Nàng trinh nữ sẽ
không là cô dâu của người thường, mà là cô dâu của một thứ quái vật mà cả
thần lẫn người đều không chống nổi. Chú rể hiện chờ đợi nàng trên đỉnh núi
cao.” Lời sấm làm bao người rụng rời, cha mẹ nàng lo phiền quá đỗi. Nhưng
Psyche thì đã quyết định, nàng nói : “Thưa cha mẹ yêu quý của con, việc gì
cha mẹ phải nhọc lòng vì con. Lẽ ra cha mẹ nên phiền trách những lời thiên
hạ đã quá lời khen tặng con là hiện thân của Vệ nữ thần. Con biết chính lời
khen đó đã khiến con thành nạn nhân của nữ thần. Số phận đã an bài như vậy
con đành cam chịu chứ còn biết tính sao. Xin cha mẹ hãy đưa con lên mõm đá
trên đỉnh cao kia.”
Thế là cha mẹ nàng cùng đám dân chúng ngưỡng mộ làm lễ rước cô dâu lên đỉnh
núi. Phải nói đó là đám tang sống sầu thảm chứ đâu có phải là đám rước dâu!
Tiếng khóc than nghẹn ngào nức nở khi mọi người xuống núi để lại Psyche một
mình trên đỉnh núi hiu hắt, tịch mịch đến rợn người. Chợt thần gió Zephyr
thổi tới nâng nhẹ nàng Psyche lên cao rồi lại từ từ hạ nàng xuống một thung
lũng xinh, hoa nở ngút ngàn. Tâm trí nàng trở lại bình tĩnh dần, nàng thản
nhiên nằm xuống bờ cỏ êm bên suối thiu thiu ngủ. Khi nàng tỉnh dậy, tâm hồn
khoan khoái hẳn, nàng nhận ra gần đấy có một đám cây lớn trông rất ngoạn
mục, nàng tiến vào thấy khoảng giữa có một dòng nước phun trong mát và ngay
sát đấy là một tòa lâu đài nguy nga tráng lệ làm sao, nhất định không phải
chốn ở của thường nhân phàm tục mà phải là của đấng thần linh nào đây. Nàng
tò mò đi vào : cột vàng, mái bạc, vòm cao, bốn bề tường là hình vẽ hình khắc
những con vật săn, những cảnh đồng quê bát ngát. Xung quanh phòng chính này
còn nhiều phòng khác chứa biết bao phẩm vật cũng như ngọc ngà châu báu.
Trong khi nàng đắm đuối xem ngắm như vậy thì có tiếng ai vô hình thì thầm
bên tai : “Thưa lệnh bà, lâu đài, phẩm vật, ngọc ngà châu báu, tất cả đều là
của lệnh bà. Giờ xin lệnh bà hãy lên nằm nghỉ trên giường êm kia, khi tỉnh
giấc, lệnh bà đi tắm, rồi tới gian bên đây ngồi lên ghế là chúng tôi dọn
bữa.”
Sau khi ngủ một giấc ngon lành trên giường êm nệm ấm, Psyche tắm mát rồi
sang gian bên ngồi xuống ghế. Tự nhiên bàn ăn đưa tới sơn hào hải vị cùng
rượu quý ngạt ngào.Trong khi đó tiếng đàn tiếng sáo nhịp nhàng hòa với lời
đồng ca.
Đời sống thần tiên như vậy nhưng Psyche vẫn chưa hề được nhận rõ mặt chồng
nàng. Bao giờ chàng cũng đến vào lúc đêm tối và ra đi trước bình minh. Lời
chàng trong đêm tối đầm ấm thiết tha làm sao. Đã nhiều lần nàng khẩn khoản
chàng hãy cho nàng biết mặt, nhưng chàng nói đó là điều tối kỵ, không bao
giờ nàng được nuôi hy vọng nhận biết mặt chàng. Vả lại cần gì phải biết,
nàng có điều gì không hài lòng đâu, nàng nghi ngờ tình yêu của chàng sao.
Rất có thể khi biết mặt chàng, nàng sẽ sợ hoặc sẽ kính trọng, nhưng chàng
chỉ muốn nàng yêu chàng như một người chứ không kính sợ chàng như một thần
linh.
Lời chàng nói nghe cũng xuôi tai. Psyche yên lòng. Qua một thời gian hạnh
phúc, nàng nhớ và thương cha mẹ ở nhà vẫn lo lắng vì không biết số phận nàng
ra sao; nhớ hai chị và muốn hai chị được biết nếp sống nhàn hạ thần tiên của
mình. Một đêm kia nàng bày tỏ nỗi lòng sầu muộn với chàng và ngỏ ý xin chàng
cho đón hai chị tới với nàng ít bữa. Chàng miễn cưỡng ưng thuận. Thần Zephyr
được lệnh truyền. Quả nhiên hai chị nàng được đưa tới. Được chứng kiến nếp
sống thần tiên của em, hai người chị nảy lòng đố kỵ. Lại khi được em thú
thật là chỉ gặp chồng trong đêm tối nên vẫn chưa biết mặt chồng, thì hai chị
nhắc lại lời sấm truyền xưa, nêu ngay nghi vấn, chồng em là một quái vật,
không chừng là con rắn khổng lồ thành tinh như lời đồn đại, khuyên em hãy
dấu sẵn một con dao thật nhọn, thật sắc cùng một cái đèn rồi vào lúc chồng
ngủ say thì soi đèn lên nhận mặt. Nếu quả là quái vật thành tinh thì cắt lấy
đầu ngay để trừ hậu hoạ cho mình về sau.
Psyche thoạt hết sức phản đối lời xui đó, nhưng khi hai chị nàng đã về rồi,
trí tò mò của nàng nổi dậy thúc đẩy ngày một mạnh. Sau cùng vào một đêm kia
đúng lúc chồng đang ngủ say nàng bèn đốt đèn lên. Dưới ánh đèn chồng nàng
đâu là quái vật, trái lại một thiên thần đẹp nhất trong các hàng thiên thần,
tóc vàng từng cụm quanh cổ, bên hai vai là hai chiếc cánh nhỏ trắng như
tuyết và mịn như cánh hoa xuân. Trong khi nàng say đắm ngắm vẻ đẹp thiên
thần, một giọt dầu tự đèn rơi nóng xuống vai. Thiên thần sực tỉnh ngỡ ngàng
nhìn vợ rồi hiểu chuyện, không nói một lời xoè đôi cánh trắng bay ra khỏi
cửa sổ. Psyche vùng đuổi cố níu xin theo chàng nhưng không được, ngã xuống
đất. Eros dừng cánh nói : “Psyche, nàng thật điên dại! Ta đã không tuân lời
mẹ ta và lấy nàng làm vợ. Nàng còn nghĩ ta là quái vật mà muốn chặt cổ ta
sao? Giờ thì nàng hối cũng chẳng kịp, hãy trở về với hai cô chị mà nàng tin
theo. Tình nghĩa giữa ta với nàng đến đây là hết. Tình yêu không thể sống
chung với nghi kỵ !”
Psyphe phủ phục xuống đất khóc than, khi nàng ngẩng lên thì lâu đài vườn
suối đều biến đi đâu mất cả, nàng thấy mình đương nằm phủ phục trên một cánh
đồng quang đãng ngay gần nơi hai chị ở. Psyphe tìm gặp hai chi kể hết sự
tình. Hai chị không những không thương lại còn tự nghĩ : “Có thể là bây giờ
thiên thần đó chọn đến mình.” Rồi không ai bảo ai hai cô chị lần lượt lên
đỉnh núi khấn thần Zephyr hãy đón mình đến với thiên thần, rồi nhảy xuống.
Thần Zephyr nào có tới đón đi : hai cô chị ngã nát thây dưới đáy vực.
Trong khi đó Psyche đêm quên ngủ ngày quên ăn, cứ thế lang thang đi tìm
chồng. Ngắm một đền nguy nga trên đỉnh cao một ngọn núi, Psyche nghĩ biết
đâu chồng nàng lại chẳng có trên đó. Nàng bèn lần lên thì thấy bên trong có
hai đống lúa. Một đống lúa mì ném vô trật tự, một đống lúa mì đã được buộc
gọn thành từng bó nhưng có lẫn lúa mạch. Lại thấy liềm và cào để ngổn ngang
bừa bãi ngoài sân tựa như những người thợ gặt vì quá mỏi mệt trong một ngày
oi bức đã bỏ bê ra thế chưa kịp dọn dẹp. Psyche bèn thu xếp cho gọn vì nàng
nghĩ rằng chốn thờ phụng thần linh cần giữ cho tôn nghiêm trật tự. Thì ra đó
là đền thờ nữ thần Demeter (Ceres.) Thấy Psyche biết giữ đạo tôn kính thần
linh như vậy, nữ thần ban lời khuyên nhủ : “Psyche ngươi thật đáng thương.
Ta không thể che chở cho ngươi chống lại sự phẫn nộ của Aphrodite. Tuy nhiên
ta có thể chỉ dẫn cho ngươi cách làm nguôi lòng Aphrodite: ngươi hãy đích
thân đến quy thuận hầu hạ nữ thần. Với lòng nhẫn nhục đó ta tin rằng ngươi
sẽ được nữ thần rủ lòng thương mà cho phép tái hợp với chồng ngươi.”
Psyche đã tuân theo lời nữ thần Demeter mà tới đền thờ Aphrodite. Nữ thần
này giận dữ hỏi : “Có thật ngươi đến để hầu hạ ta hay chỉ cốt đến để tìm
chồng. Hiện y đương thương đau sầu não vì chính ngươi. Nếu thực tình ngươi
tới đây để chuộc lỗi, người phải chăm chỉ lắm, cần mẫn lắm. Để ta thử xem.”
Nói đoạn nữ thần dẫn Psyche tới kho chứa ngũ cốc : lúa mì, lúa mạch, vừng,
đỗ trộn lẫn lộn làm lương thực nuôi lũ chim câu. Nữ thần ra lệnh : “Psyche,
nội trong ngày nay ngươi hãy lọc lại cho ta đống ngũ cốc này thứ nào riêng
thứ ấy. Chiều nay ta về, ngươi phải làm xong rồi.” Nói đoạn Aphrodite đi
liền.
Psyche ngồi lại sững sờ, chân tay không hề động đậy vì tự biết không tài nào
làm nổi việc đó.
Eros vẫn theo giõi hành động người vợ yêu của mình, lúc đó bèn kích thích
đám kiến xúc động từ tâm mà tới giúp Psyche. Kiến chúa huy động toàn thể đám
thần dân sáu chân của mình hàng hàng lớp lớp tiến tới cần cù làm công việc
lọc đống ngũ cốc lẫn lộn đó, phân riêng ra từng đống thứ nào đi thứ ấy. Công
việc xong đám kiến rút lui có trật tự.
Aphrodite dự tiệc trên thiên đình trở về vào lúc hoàng hôn, nhận thấy công
việc giao phó đã được chu toàn mỹ mãn. Nữ thần sẵng giọng với Psyche : “Ta
biết việc này, chính người chồng đương thương đau sầu não của ngươi giúp
ngươi, chứ tài sức ngươi làm sao chu toàn nổi.” Tuy nhiên nữ thần cũng cho
Psyche miếng bánh đen để ăn cho đỡ đói lòng.
Sớm hôm sau nữ thần cho gọi Psyche tới bảo rằng : “Hôm nay ngươi hãy tới khu
rừng ven theo dòng nước kia, ngươi sẽ thấy một đàn cừu lông vàng lấp lánh
trên lưng, không có người chăn. Ngươi hãy thu thập cho ta một bó lông cừu
vàng gồm đủ mẫu lông của từng con trong đám cừu đó.”
Psyche ngoan ngoãn tuân theo lời nữ thần tiến tới bờ sông hăm hở muốn sang
sông để thực hiện công việc được giao phó thì tựa như tiếng dòng nước chảy
hòa với tiếng thì thầm của ngàn lau thành lời nhắn nhủ : “Hỡi nàng kiều nữ,
đừng dại dột lội qua dòng nước nguy hiểm này, và cũng đừng dại dột tới gần
đàn cừu vào lúc mặt trời đương lên, bởi vào lúc này, đàn cừu hung hăng không
khác một đàn thú dữ, hễ gặp người là chúng húc hoặc ngoạm chết tươi. Nàng
hãy chịu khó đợi mặt trời lên đến chính ngọ. Lúc đó đàn cừu bảo nhau tìm tới
nghỉ ngơi dưới bóng cây; thần sông hát ru cho chúng ngủ. Lúc đó nàng qua
sông dễ dàng và chỉ việc tới lượm những lông cừu dính ở các thân cây, ở các
bụi rậm.
Psyche theo đúng lời chỉ dẫn của thần sông. Quả nhiên nàng thu lượm được
thành quả mỹ mãn. Nhưng nào nữ thần Aphrodite có ban khen nàng, trái lại còn
đay nghiến : “Ta biết việc này cũng chẳng phải tự ngươi làm nổi. Ta còn một
công việc nữa giao phó cho ngươi. Hãy cầm cái hộp này đi xuống âm phủ tìm
gặp Persephone, xin nàng hãy gửi tặng ta chút ít nhan sắc của nàng. Ngươi
khá nói rõ nguyên do vì ta mải săn sóc cho đứa con trai thương đau sầu muộn
của ta mà nhan sắc ta hiện bị suy giảm đôi phần. Ngươi hãy đi ngay, ta cần
gấp cái đó, chiều nay ta đã phải lên Thiên đình hội họp với chư thần.”
Psyche nghĩ số phận nàng đến đây vô phương cứu chữa, làm sao nàng đích thân
xuống âm phủ gặp vợ Diêm chúa là nàng Persephone cho được. Nàng bèn lên đỉnh
một tháp cao định đâm đầu xuống tự vẫn, đó là cách xuống âm phủ bằng đường
gần nhất. Chợt nàng nghe có giọng nói : “Hỡi nàng thiếu nữ bạc phước đáng
thương, sao nàng vội tính chuyện tự kết liễu cuộc đời một cách thê thảm như
vậy khi mà những khó khăn trước nàng đã dễ dàng vượt qua.” Kế đó giọng nói
tiếp tục chỉ cho nàng biết chọn hang nào có đường đưa xuống âm phủ, phải
biết gìn giữ ra sao để tránh mọi hiểm nguy dọc đường, phải biết cư xử như
thế nào để qua mặt được con chó ba đầu canh giữ cửa vào âm phủ, phải nói như
thế nào để thuyết phục thần Charon khiến thần này chịu chở thuyền cho qua
sông rồi đón về. Sau cùng giọng nói ân cần dặn Psyche : “Nhưng có điều này
nàng phải ghi nhớ kỹ là khi đã được Persephone trao cho hộp có đựng nhan sắc
của nữ vương thì trên đường về nàng tuyệt đối không được tò mò mở hộp ra
xem.”
Psyche đã tuân đúng theo lời chỉ dẫn tới gặp Persephone, được nữ vương trao
lại cho chiếc hộp có đựng nhan sắc và nàng trở lại dương gian. Thấy mình
thành công quá dễ dàng, Psyche nảy ý tò mò muốn mở hộp ra xem chất nhan sắc
ra sao. Nàng tự nhủ : “Tại sao ta đã mang được chiếc hộp quý giá này về mà
lại không lấy ra một chút nhan sắc thoa lên má cho thêm duyên với người
chồng yêu quý của ta nhỉ.” Và nàng thận trọng mở hé hộp ra. Nhưng trong đó
nào có nhan sắc gì, mà chỉ là khí âm lạnh của con sông âm phủ Styx bị nhốt
gọn. Nay nắp hộp mở ngỏ, hơi âm lạnh thoát ra choàng lấy Psyche khiến nàng
xây xẩm mặt mũi ngã xuống bất tỉnh giữa đường.
May sao Eros khi đó vừa lành khỏi vết thương đau, vội luồn qua khe cánh cửa
sổ bỏ ngỏ bay thẳng xuống nơi người vợ yêu của chàng đương nằm bất tỉnh.
Eros thu thập khí âm lạnh tản mạn trong cơ thể Psyche, nhốt lại vào hộp đậy
kín như cũ rồi dùng một mũi tên của chàng đánh thức nàng dậy mà rằng : “Lại
một lần nữa nàng tự hại mình vì tính tò mò cố hữu đó. Thôi nàng hãy mang hộp
này về trao gấp cho mẹ ta, mọi sự về sau ta sẽ lo liệu.” Đoạn Eros bay thẳng
lên thiên đình, tìm gặp vị thần chủ tể Zeus trình bày hết khúc nhôi và cầu
khẩn thần Zeus hãy bênh vực cho đôi lứa. Thần Zeus đồng ý, và thuyết phục
được Aphrodite. Sau đó thần sai nữ thần Hermes xuống đón Psyche lên thiên
đình và trước chư vị thần linh, thần Zeus rót chén bồ đào trao cho Psyche mà
rằng : “Con hãy uống chén rượu tiên này để trở thành bất tử. Từ nay chuyện
đôi lứa của con với Eros sẽ không còn gặp cản trở nào nữa, các con sẽ sum
vầy với nhau mãi mãi.”
Psyche thỏa niềm ước mong từ đấy, chẳng bao lâu nàng sinh hạ được cô gái
mang tên là nàng Lạc Thú.
CHÚ THÍCH:
Truyện chàng Eros và nàng Psyche trong
thần thoại Hy Lạp được coi là hàm ngụ ý nghĩa tượng trưng như sau :
Psyche tiếng Hy Lạp có nghĩa là bươm bướm và cũng còn có nghĩa là linh hồn.
Thiết tưởng không còn hình ảnh tượng trưng nào đẹp hơn khi biểu lộ sự bất tử
của linh hồn bằng hình ảnh con bướm thoát khỏi kiếp xấu xí, hèn mọn vẫy đôi
cánh rực rỡ bốc lên cao giữa ánh sáng chan hoà và nuôi thân bằng những nhụy
hoa xuân thơm ngát và bất tận. Psyche chính là linh hồn nhân loại được chuốt
lọc và thanh khiết hóa qua bao khổ đau bất hạnh để rồi sau cùng được hưởng
niềm vui chân tình và trong sạch.
* Xem Tiếp Phần 5c
*
Trở Lại Phần 5a
|